|
|
|
Tìm kiếm |
|
|
|
|
|
|
 |
luat hon nhan gian dinh, luật hôn nhân gia đình, luat hon nhan gia dinh, luat dam cuoi, luật gia đình, luật hôn nhân, luật hôn nhân
thong tin ngay cuoi, dam cuoi, nga dam cuoi, ngay cuoi, tiec cuoi, tin tuc ngay cuoi, dam cuoi, ngay cuoi dam, ngay, dam, cuoi, dam, cuoi , tiec , cuoi, thông tin ngày cưới, thông tin đám cưới, tiệc cưới, đám cưới, ngày đám cưới
luat hon nhan gian dinh, luật hôn nhân gia đình, luat hon nhan gia dinh, luat dam cuoi, luật gia đình, luật hôn nhân, luật hôn nhân
thong tin ngay cuoi, dam cuoi, nga dam cuoi, ngay cuoi, tiec cuoi, tin tuc ngay cuoi, dam cuoi, ngay cuoi dam, ngay, dam, cuoi, dam, cuoi , tiec , cuoi, thông tin ngày cưới, thông tin đám cưới, tiệc cưới, đám cưới, ngày đám cưới
|
Luật hôn nhân gia đình |
|
Hợp đồng không dấu
Ngày :
15/09/2008 , lần xem :
541 lần |
 |
|
“Cơm ai người ấy ăn, quần áo ai người ấy mặc, đường anh anh đi, đường tôi tôi đi… chẳng phải đã thỏa thuận thế sao? Thấy tôi có bồ anh không chịu được hả?”
Theo hợp đồng viết tay có chữ kí của hai người, nhưng không được đóng dấu hợp pháp, thì hôn nhân giữa họ được duy trì đến khi nào bố mẹ Ban “trăm tuổi về già”, sẽ được chấm dứt ngay lập tức. Thoạt nghe khó có thể tin đó là sự thật, nhưng cuộc hôn nhân trá hình ấy đã bị kéo dài hơn dự kiến, bởi nhờ Trời ông bà vẫn còn khỏe mạnh.
Sinh con dòng “quý tử” ông bà dắt nhau đi cầu hết đền nọ miếu kia, ăn chay niệm Phật mới sinh hạ được “thằng chống gậy”. Ban suốt ngày theo bạn bè ăn chơi đua đòi, không chịu học hành đến nơi đến chốn. Anh nghĩ bụng: “Tương lai cái gia sản kếch xù này sẽ về tay mình chứ rơi đi đâu được, ăn cả đời chẳng hết việc gì phải làm cho mệt xác”. Tính nguyên bất động sản, đã có tới 4 ngôi nhà mặt phố và một biệt thự mấy trăm mét vuông, chưa kể tới nguồn vốn đầu tư vào kinh doanh vàng bạc đá quý.
Cha xây con phá, ông bất lực trước “con ngựa bất kham” nên tuổi đã cao mà chưa được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Không thể trao quyền kinh doanh vào tay thằng con trai chỉ biết tiêu xài phung phí, không có đầu óc tính toán và tài quản lý, ông bàn với bà: “Người ta có mười thì tốt mình có một lại dở, trao cả gia sản vào tay thằng bất tài, vô dụng ấy khác nào, tự bê của đổ xuống sông Hồng. Chi bằng cưới quách cho nó con vợ để cùm chân, may ra có hy vọng”.
Bà phân vân: “Vấn đề là chọn mặt để gửi vàng, biết lấy ai làm thần giữ của đây”. Trong đầu bà thoáng lướt qua một loạt gương mặt ưu tú, ai cũng có nét nổi trội riêng, bà ướm hỏi: “Ông thấy con bé Hân thế nào?” ông gật gù: “Xinh đẹp lại có duyên bán hàng, thông minh sắc sảo... chỉ tính riêng mùa cưới vừa rồi nó kiếm cho mình không ít đâu, cứ nhất trí như thế đi”.
Họ đem quyết định đó thông báo cho con trai, chưa nghe xong Ban đã nổi khùng: “Bố mẹ coi con là thứ gì vậy, mà tự ý sắp đặt chuyện hôn nhân đại sự cả đời con, lại không hỏi xem con có muốn hay không? Con cũng đang có ý định cưới vợ nhưng không phải là cái loại rắn giả lươn ấy, trước mặt mọi người nó tỏ ra hiền lành tử tế còn đằng sau chẳng khác nào con rắn độc. Nếu cứ ép, con sẽ ra khỏi cái nhà này, coi như đến đời bố là tuyệt tự”.
Biết con chưa thuận, bà dịu giọng: “Ý bố mẹ là thế, nghe hay không là quyền của con. Nếu con đã chọn được ai, thì đưa về cho bố mẹ gặp mặt”. Mừng như mở cờ trong bụng, Ban lấy xe phóng ngay đi. Ông bà thống nhất vội với nhau điều gì đó, rồi gật đầu tỏ ý hài lòng đắc ý lắm.
Chưa đầy một giờ sau, anh đã đưa về một cô gái khá xinh, mặt còn búng ra sữa, trông có vẻ hiền lành, con nhà có giáo dục. Anh định giới thiệu thì bố gạt đi: “Trước sau gì chẳng là người một nhà, biết sớm hay muộn một chút có đáng kể gì”. Ông quay sang bà ôn tồn: “Bà đưa con nó đi xem qua các phòng một lượt, còn anh Ban đi chút việc hộ bố”.
Thấy bố mẹ có vẻ quan tâm, anh thấy yên lòng đi cùng bố tới nhà người bạn. Bà đưa bạn gái của Ban đi khắp các phòng và dừng lại trong phòng của Ban: “Đây là phòng con trai bác, nó không thích lộn xộn nên lau chùi dọn dẹp xong lại phải xếp đúng vào chỗ cũ. Nể tình cháu là bạn của thằng Ban, lại có vẻ hiền lành tử tế nên bác trả 400.000đ một tháng, cơm nuôi 3 bữa, mỗi năm 2 bộ quần áo, cái giá ấy không ở đâu có...”.
Nghe tới đó, cô bé bật khóc tức tưởi, chạy thẳng xuống cầu thang và lao ra khỏi cửa. Vừa lúc ấy, Ban cũng về tới nơi, thấy bạn gái mình vừa khóc vừa chạy đi, anh vội đuổi theo liền bị ông đưa chân gạt ngã xoài xuống đất. Bà thản nhiên: “Cũng được đấy, nhưng làm ô sin hợp hơn bà chủ”. Ông thêm vào: “Mày mà lấy nó đừng hòng động đến một xu của tao, tao có chết cũng đem của cải sung công làm từ thiện”.
Ý bố mẹ đã quyết, anh biết không có cách nào thay đổi, nên tìm đến Hân để thương lượng: “Cô thừa biết tôi chẳng thương yêu gì cô, nhưng nếu không lấy cô, tôi sẽ trắng tay không được gì cả, cô có cao kiến gì không ?”. Hân thẳng thắn: “Tôi cũng chẳng thích thú gì anh, nhưng vì quyền lợi tôi sẵn sàng hợp tác với điều kiện ăn chia thỏa đáng”.
Anh đưa ra ý kiến: “Chúng ta sẽ làm đám cưới y như thật, nhưng sống không phụ thuộc vào nhau, không ai được can thiệp vào đời tư của ai. Lúc ông bà chết coi như việc hoàn thành”. “Thế còn việc chia tài sản anh định tính sao ?”. Hân đã đề cập thì Ban cũng phải nói: “Tất nhiên tôi không để cô thiệt, cô sẽ được một phần trong số đó”.
Cô cười khẩy: “1 phần thôi ư, theo luật pháp thì tôi sẽ được chia 50% số tài sản ấy, nhưng nể mặt bố mẹ anh tôi chia theo tỷ lệ 4 - 6”. Ban nổi cáu: “Cô có khùng không vậy, định cướp không của nhà tôi hay sao?”. Vẫn vẻ mặt thản nhiên ấy, Hân thách thức: “Thì anh đến mà tố giác tôi với ông bà già”.
Bị nắm điểm yếu, cuối cùng anh phải đồng ý chia 30% số tài sản cho cô “vợ hờ” và hợp đồng coi như đã thỏa thuận xong. Trước mặt mọi người, họ làm ra vẻ quan tâm tới nhau cho ông bà già yên tâm, lui về nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Tiền của ai người ấy giữ, tiền ăn mỗi người đóng một nửa, đồ đạc chẳng mua sắm gì thêm.
Đêm đến, Hân ngủ trên giường còn Ban nằm ghế, đi chơi thì cùng nhau ra khỏi cổng, rồi mỗi người mỗi ngả. Anh mặc sức đi tìm người yêu cũ, còn cô lại ra sức kiếm lời từ cái hợp đồng béo bở ấy, chỉ có hai ông bà là không hay biết. Mãi chẳng thấy có cháu nội, bà sốt ruột: “Chúng bay kế hoạch hay bị điếc thế hả?”. Hân tỏ vẻ đáng thương: “Chúng con cũng muốn lắm nhưng chưa đậu, con đang uống thuốc bắc chắc bà sẽ sớm có cháu bồng”.
Cho đến một ngày, ông phát hiện ra tình trạng kinh doanh của công ty lâm vào cảnh “lãi giả lỗ thật” và đang trên bờ phá sản, nên đã thu hồi toàn bộ tài sản đã giao cho hai vợ chồng Ban. Ông không thể ngờ, con lươn hiền lành do chính ông bà chọn bỗng nhiên trở thành con rắn độc. Hai vợ chồng Ban quay ra cắn xé chửi bới và đổ lỗi cho nhau, cuộc hôn nhân chưa bao giờ có thực ấy tan thật nhanh thành mây khói.
Theo Thanh Phương |
 |
|
|
|
|
|
|
luat hon nhan gian dinh, luật hôn nhân gia đình, luat hon nhan gia dinh, luat dam cuoi, luật gia đình, luật hôn nhân, luật hôn nhân
thong tin ngay cuoi, dam cuoi, nga dam cuoi, ngay cuoi, tiec cuoi, tin tuc ngay cuoi, dam cuoi, ngay cuoi dam, ngay, dam, cuoi, dam, cuoi , tiec , cuoi, thông tin ngày cưới, thông tin đám cưới, tiệc cưới, đám cưới, ngày đám cưới
luat hon nhan gian dinh, luật hôn nhân gia đình, luat hon nhan gia dinh, luat dam cuoi, luật gia đình, luật hôn nhân, luật hôn nhân
thong tin ngay cuoi, dam cuoi, nga dam cuoi, ngay cuoi, tiec cuoi, tin tuc ngay cuoi, dam cuoi, ngay cuoi dam, ngay, dam, cuoi, dam, cuoi , tiec , cuoi, thông tin ngày cưới, thông tin đám cưới, tiệc cưới, đám cưới, ngày đám cưới
|
|
 |
|